“Tình yêu tự do” là tổng hợp 07 lát cắt nổi bật trên hành trình của Tân Vũ truy tìm chân dung một tình yêu hoàn mỹ: từ việc đối diện với những bóng tối trong cuộc đời cho đến vỡ tan tột cùng chỉ để học một bài học duy nhất về tình yêu…
01. siêu anh hùng
_____///_____
- Cậu có người yêu chưa?
- Chưa… Đó giờ em chưa yêu ai.
Vừa nói vừa cười, cậu phẩy tay rồi quay mặt đi. Tôi ngờ ngợ hỏi tiếp:
- Thật hả. Vậy cậu có thích ai bao giờ chưa?
- Có chứ…
Cậu bắt đầu kể về những hình bóng thoáng qua trong cuộc đời như những niềm vui nhỏ nhoi bất chợt. Tạm bợ. Chóng vánh. Không một lời nói. Không một cái chạm. Cũng chẳng ai nhìn ai. Cậu ở mãi phía sau khi mọi thứ vụt qua mình, khơi dậy một ánh lửa hắt hiu rồi vụt tắt.
- Cậu không muốn yêu sao?
.
Tân Vũ là một chàng trai hài hước. Tôi đặc biệt có dịp làm việc chung với cậu thời sinh viên. Khi ấy, nhiều lúc tôi cảm giác như cậu lúc nào cũng bận mải mê mơ mộng trong một thế giới riêng tư nào đó không rõ, giữa những tầng mây lãng đãng trên đỉnh núi xa xăm.
Lần cuối cùng gặp nhau, tôi đã nghĩ cậu ắt hẳn sẽ bay thật xa…
- Hello anh Quang!
Bất thình lình cậu xuất hiện khi tôi đang sắp xếp lại không gian cho một buổi hoạt động nhóm. Hóa ra cậu cũng đăng ký tham gia. Cậu nói cậu đến để gặp tôi. Cậu muốn tạo chút bất ngờ.
.
- Em không chắc nữa. Em thấy nó tốn thời gian và mệt mỏi. Yêu đương rồi chia tay. Em nghĩ như hiện tại là đủ ổn với em rồi.
- Vậy là cậu đã từng yêu, phải không?
Cậu trả lời tôi bằng một khoảng thinh lặng dài. Dường như cả cậu và tôi đều loay hoay với những dòng suy tư miên man tuôn chảy trong mỗi người…
Cuộc hội thoại bị cắt đứt bởi sự xuất hiện của một số người tham dự. Cậu xin phép trở về chỗ ngồi. Còn tôi quay lại hoàn thành mớ công việc đang dang dở.
Đưa mắt về phía cậu, tôi bắt đầu thấy những hình bóng thoáng qua trong cuộc đời cậu đi chậm dần cho đến dừng hẳn. Họ hiện lên nổi bật và cuốn hút một cách khó tả. Vừa có gì đó xa cách, thờ ơ, vừa có gì đó ngông cuồng nhưng sầu muộn.
Những “kẻ cô độc” - những kẻ cậu sẽ phải dốc hết lòng để vuốt ve, chăm sóc và chữa lành. Những kẻ sẽ nuôi lớn lên trong cậu ảo mộng của một “siêu anh hùng” cứu rỗi bao trái tim tổn thương.
Để rồi một ngày khi cậu cho đi đến kiệt quệ, khi những uất ức dồn nén bấy lâu phát tiết, cậu sẽ một lần nữa trở thành kẻ phiền phức.
Họ sẽ bỏ cậu đi.
Vì có lẽ, cậu chưa bao giờ xứng đáng nhận được tình yêu.
02. những cánh bướm màu xanh
_____///_____
Nắng vào những ngày cuối năm rất đẹp.
Ước gì tôi dám từ đây nhảy xuống, để mặc thân xác này nát tan tắm đẫm thứ mật vàng dịu dàng và ngọt ngào ấy. Linh hồn úa tàn của tôi sẽ được cứu rỗi, hóa thành những cánh bướm màu xanh lấp lánh ẩn hiện trong biển sáng.
Tôi không thể biết những ước mơ kiểu như thế xuất hiện bao nhiêu lần rồi. Ước mơ về việc tan ra và biến mất. Nó cũng đến mỗi khi tôi nhìn lên bầu trời đêm vào mấy ngày cuối năm quang mây. “Tân Vũ biết chòm sao Orion không? Người ta còn gọi là chòm sao Thợ Săn á. Nó trông như vậy nè!”. Ngẩng mặt, tôi nghĩ sẽ tốt biết mấy nếu có một cơn gió nào đó thoáng qua, cuốn tôi bay lên lênh đênh giữa những vì sao. Và rồi khi tôi mất hút trong biển đêm mênh mang vô tận ấy, cậu ta có đi tìm tôi, có còn nhớ về tôi sau này?
Kí ức ùa về trong tôi ồ ạt, tràn lan, tung tóe và bừa bãi. Cả những hình ảnh tôi tưởng mình quên rồi hoặc muốn giấu nhẹm đi cũng sống động như hiện tại. Chúng nhào lên như muốn nhấn chìm tôi. Tôi thấy mình ngớ ngẩn, hèn nhát, yếu ớt và bất lực. Dường như lúc nào tôi cũng đang gào thét và vùng vẫy, nhưng tiếc thay, tôi chỉ là một người câm. Và sẽ mãi mãi không một ai có thể nghe thấy tiếng kêu của tôi. Cổ họng tôi bị bóp nghẹt bởi một thứ gì đó không rõ. Thật cô độc. Có lẽ, tôi sẽ biến mất mà chẳng một ai hay biết.
Tôi thấy mình đang chôn chính mình, chôn cả những cảm tình ngây thơ, ngớ ngẩn và vụng về. Giây phút quay lưng rời đi, tôi nhìn về phía ánh sáng thị thành tấp nập, đinh ninh mình đã bỏ lại mọi thứ ở phía sau…
.
Sự thinh lặng này thật ngột ngạt, ồn ào và khó chịu. Trong thoáng chốc, tôi thấy mình trở về đứng ngay ở nơi tôi đã nằm xuống.
- Em không biết nữa…
Cuối buổi, tôi dọn đồ rồi vội ra về.
Đằng xa, nắng chiếu lấp lánh trên những tán cây đang đung đưa khe khẽ.
Nắng vào những ngày cuối năm thế này thật đẹp!
03. Tân Vũ và tôi
_____///_____
“Hôm nay trông em khác lắm. Anh cũng không biết tả sao nhưng cảm giác em rất thênh thang…”.
Tôi nhớ mãi câu nói đó của anh vào ngày chúng tôi chia tay. Trên đường về, tôi thấy mọi thứ sáng sủa lạ lùng. Như cầu vồng sau mưa. Như bình minh sau những ngày giông bão. Như thể tôi vừa thức dậy sau một giấc mộng dài.
Tôi thấy mình khác lắm. Trọn vẹn. Cảm giác hòa ra với miên man mãi những dòng chảy êm dịu, tĩnh lặng nhưng cuồng nhiệt, mạnh mẽ. Tôi nhận ra chúng chưa bao giờ tắc nghẽn, chưa bao giờ tuyệt vọng, chưa bao giờ sai khác. Tràn trề đến vô hạn. Đủ đầy không cạn kiệt.
Tôi quyết định viết lại hành trình này đơn giản vì nó đáng giá. Tôi muốn trân trọng gói lại mọi điều đã qua và gửi vào trong những dòng chảy bất tận kia đến chính tôi của những ngày quá khứ, hiện tại, vị lai; đến những ai ngoài kia đã, đang và sẽ còn khốn khổ là một kẻ lạc loài, là đứa con mang nghiệp chướng, là nỗi ô nhục, sự mất mặt, là trái tự nhiên, là cánh quạ đen của ngày diệt vong…
Trên tất cả, tôi muốn san sẻ một tình yêu - thứ tình yêu bản chất, cốt lõi, là chính nó, là như vậy, không là của ai nhưng là của tất cả.
Tôi nghĩ mình mới là kẻ mang ơn khi được cùng cậu đi trên hành trình này, được thấy cậu vỡ ra, mỏng manh, trần trụi và chân thật. Cậu san sẻ cho tôi thứ ánh sáng nhiệm màu từ chính con người của cậu - dũng cảm, kiên định, bao dung, dịu dàng và nuôi dưỡng.
Tôi tin rằng cậu có thể trở thành bất kì một danh tính nào mà cậu muốn và mỗi danh tính ấy đều sẽ thật đẹp đẽ và tràn đầy tình yêu thương. Bởi lẽ, nó là bản chất của cậu, là món quà cuộc đời ban tặng cho cậu.
Và tôi mong rằng những mẩu viết nho nhỏ này của chúng tôi có thể ở đó cùng với mọi người, tận dưới cùng cực, đi qua những đêm tối hiu quạnh nhất.
Bởi lẽ, cũng chính ở nơi tăm tối ấy, chúng mình sẽ tái sinh!
04. “Cần nam tính hơn!”
_____///_____
- Em từng bị nói là cần nam tính hơn.
Khẽ nhíu mày, tôi hỏi:
- Khi nào?
- Nó là lời nhận xét của giáo viên chủ nhiệm của em hồi còn đi học. Ghi trong sổ liên lạc. Em nhớ lúc đó là hết học kỳ 1 thì phải, gần Tết.
- Lúc đó em thấy sao?
- Bây giờ nghĩ lại em thấy nó như mới hôm qua luôn á. Lúc vẽ bức tranh này, em nhớ đến nó đầu tiên. Nói chung là một kỉ niệm không mấy đẹp đẽ gì…
Bỗng dưng mọi thứ trở nên chậm lại và nặng nề. Vụt tắt trên gương mặt cậu niềm vui và nghịch ngợm thường thấy. Cậu tránh ánh mắt của tôi.
- Em có muốn kể về nó không?
- … Thật ra lúc đó em cũng không buồn gì lắm. Em cũng chẳng quan tâm người ta nói gì về mình. Nhưng mà cái khó là em không biết đối mặt với bố mẹ em như thế nào. Kiểu bố mẹ sẽ luôn xem bảng điểm của em và dĩ nhiên là dòng nhận xét đó không thể nào giấu đi được. Em đã nghĩ mãi về nó. Thật ra đó mới là điều khiến em thấy tệ.
- Vậy gia đình em phản ứng sao?
- Em không nhớ nữa. Kì lạ là em không còn nhớ lúc bố mẹ em đọc được dòng nhận xét đó thì như thế nào. Em chỉ nhớ mẹ kể rằng mẹ đã gặp giáo viên chủ nhiệm của em, nghe về việc em là một đứa quậy phá ở lớp, và rằng mẹ đã khóc lóc kể lể về việc mẹ đau buồn như thế nào khi em đã èo ẹo từ bé…
Nghĩ lại, vào giây phút ấy, tôi đã ngập ngừng không biết mình có nên nói tiếp về chủ đề này hay không. Tôi không chắc cậu đã sẵn sàng. Hay chính tôi, cũng chưa sẵn sàng.
- Có lẽ em không còn nhớ nhiều do em có quá nhiều cảm xúc cần được xử lý. Em thậm chí còn không dám tức giận dù em biết mình đã gần như phát điên. Em cũng không biết mẹ em làm vậy để làm gì. Em thấy những phàn nàn về em thật ngớ ngẩn. Em còn nhớ cái câu mà “Tao biết thừa kiểu cách của mày”. Kiểu cách của em là kiểu gì? Rồi em còn phải đi photo bảng điểm để nộp cho chỗ học thêm. Em nhớ mẹ đã lấy giấy cắt ra rồi dán che đi dòng nhận xét đó. Nhưng vết in vẫn hiện lên trên bản photo. Và em thì không muốn phải kể lại câu chuyện này trước cái lớp học mấy chục người xa lạ.
- Vậy em đã làm sao?
- Em giấu đi luôn. Em không nộp. May mắn là em cũng không bị phát hiện.
- Ừm. Một kí ức không mấy tốt đẹp, nhưng em cũng đã đi qua. Đó giờ em có hay gặp những chuyện kiểu vậy không?
- À, thật ra em đi qua nhiều thứ tương tự vậy lắm. Nhưng em nhớ về cái này do nó xảy ra gần đây nhất. Với cả, trước đây em thường luôn đấu tranh, nhưng chỉ có lần đó là em biết rằng, trong cuộc đấu tranh để con người của em có thể yêu và được yêu một cách tự do, thì em đã thua rồi…
05. kẻ lạc loài má phấn môi son
_____///_____
Trong trí nhớ của tôi về những lần nói chuyện với nhau, có một lần em nhắc về việc em thấy ngại khi đối diện họ hàng của mình. Em nói những mối quan hệ huyết thống như thể xiềng xích vậy và em luôn phải sắm vai một con người nào đó khác để chẳng ai bàn tán gì sau lưng em. Em sợ những tiếng xì xào không mấy hay ho.
Tôi đã ngạc nhiên một chút trước việc em không dám “là mình”. Trông em phóng khoáng và “bất cần” - cách mà tôi nghĩ cuộc đời sẽ hay gọi em. Nhưng rồi tôi nghĩ rằng cũng chẳng lạ nếu họ hàng thân thích là những người làm đau khổ nhau trước nhất. So sánh, kèn cựa và hơn thua. Bất kì một sự lệch lạc kì lạ nào đó cũng sẽ trở thành “nghiệp quả” của một gia đình.
Em không để tôi khó hiểu quá lâu. Em nói, thực ra, em cũng chẳng lo người khác nghĩ gì hay nói gì về mình. Chỉ là em thấy tội lỗi nếu để người sinh ra em phải hứng chịu những lời nói có khi thoáng qua thôi, nhưng lạnh buốt. Mỗi lần như thế, em thấy thật nặng nề. Đã có lúc, em nghĩ mình là của nợ thật.
Tôi không nhớ được hết mọi câu chuyện em kể. Chỉ mang máng một vài lời bình phẩm đại loại kiểu: “Nếu mà nó cứ như vầy thì sau này đi đâu cũng khổ lắm”. Em cũng nói gì đó về dòng trưởng, con trai trưởng, về việc ăn ở thất đức… Nhưng có một câu chuyện tôi nhớ khá rõ, việc em bị “phán xét” ngay trước mặt mẹ của mình.
- Lúc đó em đã tức giận lắm. Em nghĩ mình sẵn sàng đấm nó một cái. Em đi một đôi giày mũi nhọn, em mặc đồ không giống những thằng con trai khác, em má phấn môi son, thì đã sao, ảnh hưởng gì đến ai?
Tôi thấy đằng sau ngọn lửa tức giận, hận thù, căm ghét bừng bừng ấy dường như là thăm thẳm khổ đau, bất lực và tuyệt vọng. Bước qua ngọn lửa ấy, em thiêu đốt chính mình cho đến chỉ còn tàn tro mục nát.
- Có lẽ do em thương mình là một kẻ lạc loài.
06. chôn mặt
_____///_____
Em cho tôi xem cuốn nhật ký nhỏ. Em hứa sẽ mang nó theo trong lần tiếp theo chúng tôi có cơ hội gặp nhau. Em nói lâu rồi em không mở ra đọc. Đúng hơn là không dám mở ra. Tại sợ thấy mình…
Tôi lướt nhanh qua mấy trang đầu. Nét chữ còn trẻ con quá trời. Chủ yếu ghi lại sự kiện trong ngày và một ít suy nghĩ lung tung. Cũng dễ thương. Thế rồi, tôi dừng lại trước dòng chữ:
“Hôm nay, mình bị tụt quần. Mắc gì nó làm vậy với mình trời? Mình đã hét rất to. May mà nó bỏ đi.”
“À…”. Em cười gượng. “Lúc đó em đang đi lên cầu thang và có rất nhiều người xung quanh thì một ông kia học lớp lớn hơn chạy đến tụt quần em. Em còn nhớ lúc đó mình đã quay lại hét lên: “Khùng hả. Đồ chó!” rồi chạy đi thật nhanh”.
Tôi cũng không biết nói gì. Còn em thì quay mặt nhìn ra ngoài. Tôi cũng hướng mắt theo về phía xa xăm ấy. Mặt trời khuất dần sau lưng đồi…
- Tự nhiên em thấy thương chính mình anh ạ. Em tự hỏi vì sao mình đã từng yếu ớt và vô dụng đến như vậy. Tự nhiên em muốn khóc thay cho cậu bé ấy. Hét thật to giùm nó. Em không biết lúc đó nó đã xấu hổ đến mức nào!
Tôi thấy mình hơi nghẹn lại. Tôi không thể hình dung rõ ràng được những câu chuyện em đã từng trải qua. Và có lẽ tôi cũng sẽ chẳng bao giờ biết được chuyện gì xảy ra với những người bình thường xung quanh mình. Vì trông họ nào có khổ đau, và chắc chẳng ai muốn mình trông khổ đau. Tôi thương em, thương cả những ai cũng giống như em, phải quằn quại để giữ lấy chính mình.
Gương mặt em mờ nhòe đi, tựa như có một màn sương giăng ngang. Những ê chề, tủi hổ chôn vùi sâu trong lạnh lẽo, hiu quạnh. Tôi tự hỏi cho đến bao giờ mình mới có thể tìm thấy em trong mịt mù như thế. Nhưng kìa, hình như chính bước chân tôi cũng đang dùng dằng. Tôi không biết khi mình chạm vào em, mọi thứ sẽ ra sao.
Tôi chỉ muốn em được bình yên!
07. bê đê
_____///_____
Chúng tôi hẹn nhau, sau một thời gian dài. Tôi nhắn anh rằng có chuyện muốn nói trực tiếp. Anh đồng ý, bảo là cũng thế nhưng ngại tôi không có nhiều thời gian.
- Em không biết phải làm gì sau lần cuối cùng gặp anh.
- Chuyện gì đã diễn ra?
- Em nhận ra mình nhớ nhiều hơn em nghĩ. Từng chút, từng chút một, như một bộ phim. Hoài niệm.
- Có điều gì đặc biệt không?
- Nhiều lắm anh…
Tôi đã kể rất nhiều và cũng khóc rất nhiều. Cảm giác khóc lóc thật nhẹ nhõm. Có lẽ vì tôi khóc với anh. Tôi cứ kể. Cứ khóc. Rồi im lặng. Rồi kể. Rồi khóc. Cho đến khi mọi thứ bày bừa ra lung tung hết cả. Tôi không còn giữ lại một chút gì trong mình.
Tôi tưởng như mình nằm dài ra cỏ. Mặt hướng lên trời. Bầu trời dịu xanh. Mây. Mặc cho những giọt nước mắt cuối cùng lăn dài chạm đất. Tôi thấy những mầm non nhú dậy. Mát lành và êm dịu. Cậu bé năm nào an ổn cùng tôi yên giấc…
Anh hỏi lần cuối tôi khóc là khi nào. Tôi không nhớ nữa. Có những lần khóc vì ấm ức, vì buồn tủi nhưng khóc mãi không dừng như thế này thì tôi không nhớ nữa. Chắc là từ rất lâu rồi. Những ngày còn tấm bé…
Thế nhưng, vào giây phút mấy thằng con trai đẩy tôi sang hàng con gái, nói: “Xếp lộn hàng rồi. Đồ bê đê!”, tôi biết rằng, trong cuộc đấu tranh này, tôi không cho phép mình rơi lệ thêm bất kì một lần nào nữa.
08. kết
_____///_____
Vậy là chúng mình đã đi đến điểm dừng chân. Khép lại một phần cuộc đời của Tân Vũ. Bỏ ngỏ câu chuyện của cậu với người anh tên Quang. Nhưng mình tin rằng họ sẽ còn gặp lại nhau trong tương lai, như The Lovers…
Đối với mình, những lát cắt trên hành trình của Tân Vũ giống như những vì sao trên bầu trời đêm. Phải để cho đôi mắt này chìm ngập trong bóng tối mới tỏ tường ánh sáng. Thấy mọi thứ kết nối tựa những chòm sao. Là số phận hay là người dẫn đường? Nằm ở đâu sự tự do cho chúng mình? Càng nằm ở đâu sự tự do cho những người như Tân Vũ?
Tân Vũ đã lựa chọn một con đường ít ai dám đi. Tìm ánh sáng từ trong đêm đen tối nhất. Chấp nhận đập bỏ những xây đắp thành lũy kiên cố. Chỉ mang một tâm thế trần trụi truy tìm câu trả lời.
Khơi thông dòng chảy bản nguyên. Đong đầy lại những danh tính khô cằn và héo úa. Tha thứ cho chính mình của quá khứ...
Lắng đọng. Tịnh hóa. Xuôi dòng. Vô biên.
Hiện thân là chân dung của tình yêu hoàn mỹ.
Một tình yêu tự do!
may your eyes be opened. veilifian









