Gió rất nhẹ, trượt dài ngón tay thon gầy trên mái tóc em mơ màng bên ô cửa nhỏ. Những bức tranh dở dang chồng xếp gọn gàng các góc của một căn phòng vừa vặn, tiện nghi. Còn một bức tranh ở trên giá, may quá, đã xong. Em nói bức này vẽ cho kịp Tết, đem triển lãm ở quận Mây. Lâu rồi không vẽ được bức tranh nào đẫm mùi người, nên cũng thanh thản, coi như kịp tặng bản thân món quà cuối năm. Em bảo tranh thì vẽ cho vui thôi chứ kiếm gì mấy đồng. Thật, tôi nghĩ, để nhàn rỗi vẽ bức tranh này cho mình, chắc em phải vẽ hàng vạn bức tranh cho người ta, những thứ em không thích, hoặc là những thứ tay em vẽ nhưng hồn ở đâu đó ngoài kia, của ai đó, vì ai đó. Rồi cố gắng chạm khắc lại trong tranh cho thật giống, thật y chang. Em cũng chán rồi việc ngồi vẽ trên chiếc máy tính nhỏ tẹo. Nhìn em đi những đường khoáng đạt trên mặt vải trắng mới hiểu vì sao em yêu nét cọ, yêu màu nước đến vậy. Tôi tin là ngắm em vẽ cái “mùi người” trên tấm trắng cũng không khác mấy lúc háo hức thưởng thức thước nghệ thuật mà người ta tung ra trước thềm công chiếu một bộ phim bom tấn.
Rất nhiều mảng màu vàng lớn như bánh xe, đượm nắng chiều. Tôi không hiểu lắm cách em lí giải bức tranh của mình, dù tôi chẳng phải kẻ mù hội họa. Thực ra là chưa bao giờ. Không chỉ tôi mà rất nhiều người sững sờ. Cái danh, cái thực. Cái tên em đặt. Những gì trong tranh. Rõ ràng không thấy nổi sự hợp lí. Một con đường mòn đất nhỏ hẹp hiện ra giữa rừng hoa vàng trên giá đỡ. Tôi lại thấy bóng người lưa thưa đổ về phía Tây đỏ rực. Tôi đoán, một buổi chợ chiều ngày 30 Tết. Vẫn đôi mắt xa xăm ấy, không thay đổi. Tôi nghĩ chắc em mải để hồn mình đậu trên cánh én chao liệng giữa trời xanh kia. Em nói, em vẽ cái chậu bông trưng trên bàn.
Dường như em thích vẽ mùa xuân. Em trẻ trung đôi mươi. Cả xuân trời, xuân đời, người ta thấy mơn mởn ở nơi em. Tôi tự hỏi, mùa xuân em đang vẽ là mùa xuân xứ nào mà ngàn người không ai tìm thấy. Có lần ở triển lãm, người ta đứng xầm xì trước bức em họa "Cỏ non trời xuân" bảo rõ ràng thấy là núi tuyết phủ mây. Cái màu xanh nõn nà này ở đâu ra mà lạc quẻ, thấy chướng mắt quá. Nhưng mà người ta vẫn thích. Chắc họ thích vì nó gây tranh cãi. Cãi nhau vì cách cảm tranh của họ khác nhau. Người nói nó là cái này, người bảo nó là cái kia, và lại chẳng ai nói nó là cái em nói. Một đề tài đáng để bàn tán.
Tôi nghĩ, cũng lạ. Hình như chúng ta thích ép người khác nhìn thấy cái gì mình thấy, nghĩ cái gì mình nghĩ, hiểu cái gì mình hiểu để rồi hờn trách sao anh không thấy cái tôi thấy, nghĩ cái tôi nghĩ, hiểu cái tôi hiểu. Tim tôi chợt loạn nhịp bởi hình như mình cũng chen chân trong mớ hỗn độn người - người ấy. Thấy một, thấy nhiều, chứ chưa bao giờ có cơ hội thấy hết. Tôi chỉ có hai mắt. Thấy mặt trời mọc đằng Đông. Xoay mặt lại thấy phía Tây còn xanh ngát. Xoay mặt lại lần nữa đã thấy mình đi giữa ngàn sao.
Em cười. Không phải ai cũng có nụ cười tỏa nắng. Nụ cười em tỏa nắng ấm lòng tôi.
Xuân đến, xuân đi, xuân lại đến
Đến đến, đi đi, chẳng đến đi.Người thấy mùa xuân đến. Người thấy mùa xuân đi. Người thấy mùa xuân đó, ở đó chẳng đến đi. Cớ sao anh cứ phải tìm xem nó ở đâu. Cớ sao anh bắt người ta phải thấy nó ở đâu. Cớ sao anh bắt mùa xuân đi. Cớ sao anh đòi mùa xuân đến. Mùa xuân của em đang đến. Mùa xuân của anh đang đến. Mùa xuân của em sẽ đi. Mùa xuân của anh sẽ đi. Mùa xuân hai ta còn lại mãi.
Em đã viết vậy, trong chiếc thư tay em gửi lại cho tôi ngày mùa đông phủ tuyết lên mái tóc, lên thân hình nhỏ nhắn của em…
Nắng đậm dần hằn những nét thật dài trên mặt đất. Cuộc hội thoại như thế này của chúng ta có lẽ sẽ phải đợi rất lâu sau nữa bởi tôi sắp phải đi đến một nơi xa. Mùa xuân ngoài kia đang vẫy gọi, những ấm áp, những tươi xanh, những ngọt ngào nở rộ. Chưa bao giờ tôi hiểu rõ cuộc đời như bây giờ. Khói hương trầm xoắn ốc ấm áp và đằm thắm cứ thế cuộn từng đường dẫn lối về với trời mây. Khép nhẹ ô cửa sổ, tôi thấy ở đó, gió đã đặt sẵn những cánh giấy hồng tươi.
may your eyes be opened. veilifian

